Báo Pháp:
Vụ CSVN hiến đất là quốc nhục cho VN
 

PARIS (VB, 29/1/02) - Hành vi cắt đất hiến biển của nhà nước không chỉ gây phẫn nộ từ các cộng đồng người Việt, mà cũng gây kinh ngạc cho các nhà báo quốc tế. Ðặc biệt nhà báo Pháp Sylvaine Pasquier gọi việc hiến đất đó là quốc nhục cho cả dân tộc Việt Nam.

Dưới đây là bài do Hoàng Ái Việt dịch ra Việt Ngữ từ tuần báo Pháp Express, số 2638 tuần 24-30/ 1/2002, trang 34. http://www.lexpress.fr Bản Việt Dịch này do nhà báo Nguyễn Huỳnh Mai phổ biến trên các diễn đàn Internet, như sau:
 

TRUNG-VIỆT: XÌ CĂNG ÐAN BIÊN GIỚI

Chính quyền Hà nội đã hiến nhượng cho
Trung-quốc hàng nghìn cây số vuông lãnh thổ
và lãnh hải qua hai hiệp ước còn giữ mật !

Sylvaine Pasquier
(Hoàng Ái Việt dịch)
 

"Mặc cả ghê tởm ! Chính quyền Hà Nội phản quốc bán nước !"

Làn sóng công phẫn đang như hải triều dâng lên ở Việt Nam chống lại giới lãnh đạo cộng sản bị dân chúng tố cáo đã hiến dâng cho Trung Quốc nhiều đất và biển của quốc gia.

Làn sóng nầy xâm nhập các giới đối lập, những thành phần bất đồng ý kiến và tràn ngập vào cả nội bộ Ðảng Cộng Sản (ÐCS), vượt khỏi các giới chính trị và đang lan tràn vào toàn bộ xã hội, thách thức bộ máy tuyên truyền của chế độ

Lý do: Chính quyền Hà Nội đã bí mật ký với Bắc Kinh 2 hiệp ước qui định biên giới lãnh thổ và lãnh hải giữa hai nước vào cuối năm 1999 và 2000.

Ngày 20 tháng 12 vừa qua, báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận và tuyên truyền chính thức của ÐCS loan tin lễ đặt mốc biên giới đầu tiên-được thực hiện 8 ngày sau tại Mong Cáy phía Tây Bắc Hà Nội.

Trước đó, chính quyền CS giữ im lặng và không hề đã động đến 2 hiệp ước trên. Nội dung được xem là 'điều cấm kỵ', và đây là dấu hiệu Hà Nội muốn che dấu những nhượng bộ nhơ nhuốc lợi cho phía Trung Quốc. Ở tầm cỡ nào? Theo Ðại Tá Bùi Tín, cựu Tồng biên báo Nhân Dân; tỵ nạn chính trị tại Pháp từ 1990 thì: "theo ước lượng tại chỗ, phía Hà Nội đã hiến nhượng cho Trung Quốc khoảng 900 cây số vuông lãnh thổ quốc gia."

Một tổ chức chống cộng đưa ra bằng cớ: Một ví dụ cụ thể là mốc biên giới số 1 được đặt từ thời pháp thuộc, ở Ải Nam Quan, một thành cỗ ở Lạng Sơn, đã bị dời sang phía Việt Nam, lấn sâu vào 4 đến 5 cây số. "Nhưng có nơi lấn vào hơn 40 cây số," theo Ô. Phạm Anh Dũng, Chủ Tịch Liên Minh Việt Nam Tự Do. "Căn cứ trên 1300 cây số đường ranh giới Việt-Trung thì theo chúng tôi, phía Việt Nam có thể bị mất đến 15.000 cây số vuông." Mặc dầu hiện nay chưa có sự nhất trí về diện tích Hà Nội đã hiến nhượng cho Bắc Kinh nhưng dầu sao đi nữa thì ở Vịnh Bắc Bộ - vùng biển nhiều tôm cá, vị trí chiến lược có nhiều dự trữ dầu khí - Hà Nội có thể đã mất từ 10.000 đến 20.000 cây số vuông lãnh hải quốc gia.

Cần nhắc lại là Hiệp định Patenôtre ký năm 1885 giữa Trung Hoa và chính phủ bảo hộ đã phân chia Vịnh Bắc Bộ như sau: 38% cho phía Trung Quốc và 62% cho Việt Nam. Hiện nay, phần của Trung Quốc tăng lên 47%! Còn vụ tranh chấp gay cấn về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bị Trung Quốc lấn chiếm từ 1974 và 1988 hai bên để yên vì không tìm được giải pháp.

 

THƯ NGỎ và CHẤT VẤN

Ðầu xuân 2001, Ðại Hội 9 ÐCS không hề đề cập đến 2 hiệp ước trên. Tháng 6. Ô. Ðổ Việt Sơn, đảng viên lão thành 80 tuổi, với 56 tuổi đảng đã công khai chất vấn Lãnh Ðạo ÐCS.

Thư ngỏ của Ông không được trả lời nhưng sau đó vài tháng được phổ biến trên Internet và cũng qua phương tiện nầy một Luật sư trẻ người Hà Nội Ô. Lê Chí Quang, 30 tuổi, đã đưa ra một loạt câu hỏi rành mạch. Ngay sau đó L.S. Quang bị cảnh sát tra hỏi, quản thúc và bị tố cáo "tội bịa đặt tin sai giả có hại cho an ninh quốc gia."

Cuối tháng 11/2001, nhằm phản ứng, 26 nhân vật chính trị hai miền Bắc và Nam trong đó có Tướng Trần Ðộ, cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, nhà Ðịa Vật lý Học Nguyễn Thanh Giang, Ô. Hoàng Minh Chính, cựu Viện trưởng Viện Triết Học Mác Xít, Trung Tướng Nguyễn Ngọc Diệp v.v... kêu gọi Quốc Hội đừng phê chuẩn 2 bản hiệp ước nầy. Nhưng theo tin tức nhận được ở ngoài nước thì 2 hiệp ước trên đã được phê chuẩn từ tháng 6/2001 trong khi trong nước không ai được hay biết gì!

Khi được tin đặt mốc biên giới, một số nhà phản đối vẫn nhất quyết đòi hỏi chính quyền phải giải thích với toàn dân.

Hình như chính quyền Hà Nội đã bị đàn anh phương bắc áp đặt những gì mà chính Hà Nội đã làm ở Căm Bốt: thâm độc gậm nhắm biên giới của quốc gia láng giềng nầy. Nhưng có ai bận tâm đâu?

Ðối với cuộc tranh chấp từ xưa với Trung Quốc, việc nầy đang đến lúc bùng nổ. Bộ Chính Trị, Cơ quan quyết định tối cao của chế độ đang bị càng ngày càng nhiều dân chúng lên án.

Mặc dầu Tướng Lê Khả Phiêu, cựu Tổng Bí Thư, từng là đầu xỏ phe thân Trung Quốc đã bị truất phế trong kỳ Ðại Hội 9 ÐCS tháng 4/2001 và không còn là thành viên Bộ Chính Trị nữa nhưng trong thực tế không có gì thay đổi về căn bản: Ðại Tá Bùi Tín đưa ý kiến: "Giới lãnh đạo thủ cựu quá khích trong ÐCS nay không còn có hậu thuẫn nào khác cho nên từ nay tìm thấy trong "những đàn anh" ý thức hệ ở Bắc Kinh những liên minh quí báu nhất có khả năng giúp bọn họ tiếp tục cầm giử chính quyền."

Một số cán bộ ngoại giao cao cấp được ủy nhiệm công tác thương lượng với Trung Quốc đã công nhận bị "áp lực khủng khiếp" của phe thân Trung Quốc cầm quyền tại Hà Nội, chỉ thị cho họ phải chấp nhận thời biểu và điều kiện của phía Trung Quốc!

Hiện nay bức tường "im lặng" đang rạn nứt và nhân dân trong nước đang thầm thì chống lại nỗi quốc nhục.

Phải chăng đây là những giấu hiệu báo trước một cuộc khủng hoảng chính trị?

Sylvaine Pasquier

 


Chine-Vietnam

Le scandale des frontières

par  Sylvaine Pasquier

Les autorités de Hanoi auraient concédé
plusieurs milliers de kilomètres carrés de territoire
à Pékin, en deux traités restés secrets

"Odieux marchandage, haute trahison" - la colère monte au Vietnam contre les dirigeants communistes, accusés d'avoir bradé des pans entiers du territoire national au profit de la Chine. Relayée par l'opposition et la dissidence, elle s'exprime à l'intérieur même du Parti, déborde les cercles politiques, gagne la société, défiant ainsi les extincteurs de la propagande. Motif de la fronde: deux traités de délimitation frontalière, terrestre et maritime, signés avec Pékin à la fin de 1999 et de 2000. Le 20 décembre dernier, le quotidien Nhan Dan, organe du Parti communiste vietnamien (PCV), annonçait la pose de la première borne - cérémonie qui eut lieu huit jours plus tard à Mong Cai, au nord-est de Hanoi.

"Privés de tout autre appui, les hiérarques conservateurs tiennent désormais les "frères" de Pékin pour leurs meilleurs alliés"

Jusque-là, les officiels n'ont soufflé mot de ces accords. Leur contenu
est tabou - signe qu'il recèle d'inavouables concessions. De quelle
ampleur? "Les estimations qui circulent sur place font état de quelque 900 kilomètres carrés de territoire", constate le colonel Bui Tin, ancien rédacteur en chef de Nhan Dan, en exil depuis 1990. Un groupe de dissidents avance des preuves. Exemple: l'ancienne borne n° 1 disposée au temps de la colonisation française à hauteur de la "Porte de Chine" - une antique forteresse aux confins de la province de Lang Son - a été déjà déplacée à l'intérieur du Vietnam. De 4 à 5 kilomètres. "Mais la largeur des empiétements en compte parfois quarante, souligne Pham Anh Dung, président de la Fédération de défense des droits de l'homme au Vietnam. Rapportée à l'étendue de la frontière commune, 1 300 kilomètres, la superficie perdue atteindrait, selon nos sources, les 15 000 kilomètres carrés." Le chiffre ne fait pas l'unanimité. Quoi qu'il en soit, dans le golfe du Tonkin - haut lieu de pêche et zone stratégique, riche en hydrocarbures - Hanoi abandonnerait 10 000 kilomètres carrés, voire le double. En 1885, le traité Patenôtre avait attribué 38% de ce domaine maritime à la Chine, contre 62% au Vietnam alors sous protectorat français. Aujourd'hui, la part de Pékin serait passée à 47%... Reste le litige le plus épineux, portant sur les îles Paracel et Spratly respectivement occupées par la Chine depuis 1974 et 1988: faute de solution, il est laissé en suspens.

Lettre ouverte et questions précises Pas la moindre allusion à cette affaire lors du 9e Congrès du PCV, au printemps dernier. En juin, fort de ses cinquante-quatre ans d'appartenance au Parti, un vétéran presque octogénaire, Do Viet Son, interpelle publiquement les dirigeants. Sa lettre ouverte demeure sans réponse. Quelques mois plus tard, elle sera diffusée sur Internet - où un jeune juriste de Hanoi, Le Chi Quang, 30 ans, intervient à son tour avec une batterie de questions très précises. Aussitôt convoqué par la police et désormais sous haute surveillance, il est accusé de "fabrication de fausses nouvelles portant atteinte à la sécurité nationale". En réaction, fin novembre, 26 personnalités politiques du Nord et du Sud - dont le général Tran Do, ancien vice-président de l'Assemblée nationale, le géophysicien Nguyen Thanh Giang, Hoang Minh Chinh, autrefois recteur de l'Institut de philosophie, le général de division Nguyen Ngoc Diep... - s'adressent à l'Assemblée nationale, lui enjoignant de ne pas ratifier ces traités. C'est chose faite depuis juin 2001, du moins selon des informations répercutées à l'étranger, mais à l'évidence strictement confidentielles au Vietnam. A l'annonce du bornage, certains des protestataires s'obstinent, exigeant des explications publiques.

Face au grand voisin du nord, le Vietnam subirait donc ce qu'il impose lui-même de facto au Cambodge - dont il ronge insidieusement la frontière. Mais qui s'en préoccupe? A la mesure même du contentieux historique à l'égard de la Chine, l'affaire prend une tournure explosive. Elle rejaillit sur le bureau politique du comité central - instance de décision suprême, mise en cause par un nombre croissant de citoyens. Destitué en avril dernier, Le Kha Phieu, ex-secrétaire général du Parti et artisan désigné de la soumission à la Chine, n'y siège plus, mais rien n'a changé sur le fond: "Privés de tout autre appui, les hiérarques communistes les plus conservateurs tiennent désormais les "frères" idéologiques de Pékin pour leurs meilleurs alliés, seuls capables de les aider à conserver le pouvoir", avance Bui Tin. Certains hauts cadres de la diplomatie impliqués dans les négociations ont confié avoir subi de "terribles pressions" du lobby prochinois aux commandes à Hanoi, leur enjoignant d'obtempérer aux délais et conditions dictés par la Chine. Le mur du silence se lézarde, le pays murmure contre l'humiliation nationale. Signes avant-coureurs d'une crise politique?

Sylvaine Pasquier